Hiển thị các bài đăng có nhãn Văn hóa - phong cách. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Văn hóa - phong cách. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 18 tháng 7, 2012

Hãi hùng cà phê “đểu”


Đậu nành rang trộn với hàng loạt hóa chất, hương liệu sẽ biến thành “cà phê” chính hiệu. Công thức chế biến này đang được một cơ sở quy mô lớn tại Q.Tân Phú (TP.HCM) ngày đêm sản xuất cung cấp cho thị trường…

Đậu nành + hóa chất

Xem video clip
Trưa ngày 6.7, men theo con kênh nước đen bốc mùi trên đường Tô Hiệu, P.Hiệp Tân, Q.Tân Phú, chúng tôi tìm đến cơ sở rang xay cà phê Thông Phát (số 108 - lô 4 Tô Hiệu, P.Hiệp Tân, Q.Tân Phú). Cơ sở như một nhà kho, được xây dựng bằng sắt thép mái tôn cũ kỹ, trên diện tích hơn 500 m2. Bên phía tay phải cơ sở, chiếm 2/3 diện tích là nơi chứa hàng trăm bao tải đậu nành; phần còn lại đủ để 3 máy rang đậu và 1 căn phòng nhỏ chứa các thùng hóa chất.
Đối với những cơ sở chế biến thực phẩm, vấn đề vệ sinh phải được đặt lên hàng đầu, nhưng chỗ này thì chẳng có chút vệ sinh nào cả. Ngoài trời nắng nóng oi bức, bên trong càng nóng bức hơn bởi 3 lò rang hừng hực lửa hoạt động hết công suất. Cái lạ ở đây là mặc dù trong cơ sở và xung quanh không có một hạt cà phê nào nhưng mùi cà phê thơm lựng lan tỏa khắp khu vực… “Cơ sở chế biến cà phê nhưng đố anh tìm được hạt cà phê nào” - một công nhân ở đây vừa cười vừa nói một cách tự nhiên không chút e dè. Chúng tôi cứ ngỡ câu nói đùa nhưng sau một hồi quan sát, mới biết anh công nhân nói thật. Vậy mà, hằng ngày, cơ sở này vẫn cho ra lò hàng tấn cà phê “đểu” cung cấp cho thị trường.
cà phê Thông Phát
Quy trình sản xuất mất vệ sinh - Ảnh: Đàm Huy
Xem thêm: http://www.thanhnien.com.vn/pages/20120717/hai-hung-ca-phe-deu.aspx 

Thứ Ba, 17 tháng 4, 2012

Bắt tay và Giới thiệu

Cách thức bắt tay hiệu quả - phần 1



Bắt tay là một nghi thức xã giao đơn giản, nhưng lại vô cùng cần thiết và có ý nghĩa trong việc khởi đầu cho mọi cuộc giao tiếp.



Bắt tay thay nụ cười




Không rõ là thói quen bắt tay có từ bao giờ và nguồn gốc từ đâu, nhưng có lẽ bây giờ ai cũng thừa nhận một điều hiển nhiên là, bắt tay nhau là một cử chỉ quen thuộc và cần thiết trong mọi cuộc giao tiếp. Bắt tay bây giờ là một hành vi phổ quát toàn nhân loại. Khi một ai đó từ chối bắt tay đối tác (điều này chúng ta rất hay gặp trong các nghi thức ngoại giao quốc tế) tức là quan hệ giữa họ đang có "vấn đề".

Mà là vấn đề khá nghiêm trọng. Không muốn trao tay cho nhau tức là người ta đã ngầm chuyển đi một thông điệp: Bất hợp tác.

Dễ mà không dễ

Ấy thế nhưng bắt tay cho phải lẽ cũng không phải dễ. Đó là việc bắt tay ai và bắt tay như thế nào? Nếu gặp người lạ, mà lại là người cao tuổi (hàng cha chú, ông bà...), người có cương vị trên (các vị lãnh đạo, thủ trưởng, thầy giáo...) và đặc biệt là phụ nữ mà ta chủ động bắt tay là thiếu tế nhị. Hãy để cho họ chìa bàn tay thân thiện ra trước, ta lịch sự đón nhận, có thể bằng hai tay.

Cũng đừng vì phấn khích quá mà bóp tay quá mạnh và nắm mãi không rời (dù tình cảm có nồng nàn đến mấy), nhất là bên cạnh đang còn có bao người cần đáp lễ, nhất là người mà ta bắt tay lại là một phụ nữ. Ngược lại, cũng có người bắt tay chiếu lệ, quá hờ hững cho qua.

Ta chưa kịp nắm lấy họ đã vội buông ra ngay, bắt tay người này nhưng mắt lại nhìn sang người khác, làm cho người tiếp xúc cảm thấy hẫng hụt như mình bị coi thường, không được tôn trọng. Và cũng có vị (nhất là các vị chức sắc), lại có thái độ phân biệt, chỉ chú ý tới các VIP và dành sự vồn vã cho các VIP. Đến hội nghị hoặc đến thăm cơ quan nào đấy, trong đám đông chào đón, họ vội vã giơ tay về phía các thủ trưởng hoặc các nhân vật quan trọng ngồi hàng đầu.

Đã thế, có khi, họ bỏ qua cử toạ ngồi hàng trên, nhoài người để với tay xuống hàng dưới bắt lấy bắt để. Họ làm như thiên hạ chỉ có vài ba người quan trọng đáng quan tâm (!). Đấy là cách đối đãi mang tính phân biệt "đẳng cấp". Quả là thiếu từng trải và thiếu lịch sự.

Bắt tay khi chào hỏi là một cử chỉ thường gặp nhất và đã trở nên quá quen thuộc đối với chúng ta. Tuy nhiên, cái bắt tay có thể biểu lộ nhiều điều. Để biểu lộ sự thân thiện và lòng kính trọng với người đối diện, chúng ta nên đưa cả bàn tay ra bắt với 1 cái siết nhẹ có sinh khí, đồng thời nhìn vào mặt đối phương và mỉm cười. Không nên đưa tay hững hờ hay siết tay quá chặt, cầm tay người kia lắc quá mạnh, lúc bắt tay mắt lại nhìn đi chỗ khác, tay kia còn đút túi hay cầm thuốc lá. 

Nguyên tắc là khi bắt tay, phụ nữa đưa tay cho nam giới bắt, người già đưa tay cho người trẻ, cấp trên đưa tay cho cấp dưới. Phụ nữ khi bắt tay nam giới không nên đưa tay cao qua. Nếu người phụ nữa đưa tay hơi cao và lòng bàn tay úp xuống, có nghĩa là muốn được hôn tay. 

Khi 2 cặp nam nữ gặp nhau, hai người phụ nữ bắt tay nhau trước, sau đó 2 người phụ nữ bắt tay hai người đàn ông, rồi cuối cùng mới là hai người đàn ông bắt tay nhau. Khi gặp 1 người quen trong bàn tiệc, chúng ta không nên vươn tay qua bàn để bắt tay mà chỉ cần gật đầu chào là đủ. Nếu thực sự muốn bắt tay thì nên đi vòng qua bàn đến bên người đó để làm việc này. Khi bắt tay, nam giới phải bỏ găng ra, đối với phụ nữ thì điều này không bắt buộc.

Trong cuộc sống, chúng ta có rất nhiều tình huống gặp gỡ, đón tiếp nhiều bạn bè, khách khứa, đồng nghiệp, quan chức... Trong những nghi thức đón chào, dĩ nhiên không thể thiếu cái bắt tay cần phải có. Cái bắt tay nhẹ nhàng chẳng tốn gì nhiều công sức. Vậy mà có khi chính từ đây chúng ta lại kéo về phía mình được rất nhiều bạn bè bằng hữu. Và sau đó, những quan hệ tốt đẹp sẽ thực sự mở ra.

Đầu tiên chỉ là một hành vi xã giao đơn giản. Nhưng từ cái bắt tay, có thể chúng ta đã nhẹ nhàng giới thiệu với bạn bè một cách khéo léo tầm hiểu biết, sự lịch lãm, văn minh và văn hoá của riêng ta; và xa hơn, là của cả dân tộc chúng ta. Chúng ta muốn làm bạn với tất cả. Vậy chúng ta phải biết tỏ ra thân thiện ngay từ cử chỉ đầu tiên: Bắt tay cho phải phép!

nguồn: http://www.nghean.vn 




Thứ Năm, 12 tháng 4, 2012

VÀI SUY NGHĨ VỀ PHONG CÁCH SỐNG, PHONG CÁCH CÔNG TY


Blog viết cho nhân viên

Phong cách
Phong cách là một thứ riêng biệt, không nhầm lẫn vào đâu được.
Người ta thường học theo, làm theo, lấy những thành công của người khác "làm của mình". Vì thế, PHONG CÁCH kiểu như vậy - chưa sinh ra mà đã mất. Mất vì,  phong cách chỉ tồn tại khi khác biệt.
Phong cách của công ty cũng vậy. Có trăm vạn cách để người ta "tìm được tiền". Đâu cần sáng tạo gì ghê gớm, chỉ cần đừng-bắt-chước-ai thì đã là khác biệt. 
Ai đó đã nói một câu trở thành kinh điển của kinh doanh: khác biệt hay là chết.
Thế giới tự nhiên sinh động đã cho chúng ta thấy một điều nhiệm mầu: Không có cái thứ hai giống hệt.

Sống
Sống - là một cách thụ hưởng cuộc sống, hơn là nén chịu để đợi chờ một lúc nào đó ở tương lai.
Sống - là cách biểu lộ phong cách, biểu lộ một cá tính luôn được hoàn thiện trong trải nghiệm.

PHONG CÁCH SỐNG của một công ty là sự biểu lộ thái độ ứng xử trong cuộc chiến.  Cuộc chiến nội tâm của chính mình, không phải với người khác.
Mục tiêu chất lượng cao nhất của công ty là được kết quả cao ở "chỉ số hạnh phúc". Chỉ số hạnh phúc có thể ló dạng trong quá trình thay đổi theo hướng hoàn thiện. 

Phong cách sống luôn cần sự năng động, luôn làm cho phù hợp với chung quanh - chung quanh vốn luôn được biến động từng khoảnh khắc.
Phong cách sống là thứ không hề có sự đợi chờ, hẹn hò ở mai sau. Phong cách sống thường được nhận thấy trong lúc đang sống.

Nếu lúc đang sống mà không nhớ, không suy nghĩ là phải ứng xử ra sao, thì khi đó có một PHONG CÁCH SỐNG đang tồn tại.

nguyentuonglinh
12/4/2012
( Cảm nhận về Phong cách Cty Cao su Việt: "Luôn thay đổi, luôn hoàn thiện", nhân kỷ niệm 22 năm ngày thành lập công ty, 14/4/1990)


Nguồn: http://nguyentuonglinh.blogspot.com/2012/04/vai-suy-nghi-ve-phong-cach-song-phong.html

Thứ Bảy, 17 tháng 3, 2012

Văn hóa giao tiếp của người Nhật


Văn hóa của người Nhật luôn mang phong cách đậm chất truyền thống. Qua tìm hiểu về văn hóa, con người Nhật mới thấy nhiều thú vị. Mời các bạn tìm hiểu về phong cách giao tiếp của người Nhật qua bài viết sau: ...
(JPN) Tất cả các lời chào của người Nhật bao giờ cũng phải cúi mình và kiểu cúi chào như thế nào phụ thuộc vào địa vị xã hội, từng mối quan hệ xã hội của mỗi người khi tham gia giao tiếp.

Trong giao tiếp truyền thống của người Nhật có những quy tắc, lễ nghi mà mọi người đều phải tuân theo tùy thuộc vào địa vị xã hội, mối quan hệ xã hội của từng người tham gia giao tiếp. Những biểu hiện đầu tiên trong quá trình giao tiếp của người Nhật là thực hiện những nghi thức chào hỏi. Tất cả các lời chào của người Nhật bao giờ cũng phải cúi mình và kiểu cúi chào như thế nào phụ thuộc vào địa vị xã hội, từng mối quan hệ xã hội của mỗi người khi tham gia giao tiếp.

Một quy tắc bất thành văn là “người dưới” bao giờ cũng phải chào “người trên” trước và theo quy định đó thì người lớn tuổi là người trên của người ít tuổi, nam là người trên đối với nữ, thầy là người trên (không phụ thuộc vào tuổi tác, hoàn cảnh), khách là người trên… Người Nhật sử dụng ba kiểu cúi chào sau:

Tổng thống Obama cuối chào Nhật hòang Akihito và hoàng hậu Michiko trong chuyến thăm Nhật vào tháng 11/2009
Tổng thống Obama cuối chào Nhật hòang Akihito và hoàng hậu Michiko trong chuyến thăm Nhật vào tháng 11/2009

+ Kiểu Saikeirei: cúi xuống từ từ và rất thấp là hình thức cao nhất, biểu hiện sự kính trọng sâu sắc và thường sử dụng trước bàn thờ trong các đền của Thần đạo, chùa của Phật giáo, trước Quốc kỳ, trước Thiên Hoàng.
Kiểu cúi chào bình thường: thân mình cúi xuống 20-30 độ và giữ nguyên 2-3 giây. Nếu đang ngồi trên sàn nhà mà muốn chào thì đặt hai tay xuống sàn, lòng bàn tay úp sấp cách nhau 10-20cm, đầu cúi thấp cách sàn nhà 10-15cm.
Kiểu khẽ cúi chào: thân mình và đầu chỉ hơi cúi khoảng một giây, hai tay để bên hông.
Người Nhật chào nhau vài lần trong ngày, nhưng chỉ lần đầu thì phải chào thi lễ, những lần sau chỉ khẽ cúi chào. Ngay cả người Nhật cũng thấy những nghi thức cúi chào này hết sức rườm rà nhưng nó vẫn tồn tại trong quá trình giao tiếp từ thế hệ này qua thế hệ khác và cho đến tận ngày nay.
Giao tiếp mắt: người Nhật thường tránh nhìn trực diện vào người đối thoại, mà họ thường nhìn vào một vật trung gian như caravat, một cuốn sách, đồ nữ trang, lọ hoa…, hoặc cúi đầu xuống và nhìn sang bên. Nếu khi nói chuyện mà nhìn thẳng vào người đối thoại thì bị xem như là một người thiếu lịch sự, khiếm nhã và không đúng mực.
Sự im lặng: người Nhật có khuynh hướng nghi ngờ lời nói và quan tâm nhiều đến hành động, họ sử dụng sự im lặng như một cách để giao tiếp và họ tin rằng nói ít thì tốt hơn nói quá nhiều. Trong buổi thương thảo, người có vị trí cao nhất thường ít lời nhất và những gì anh ta nói ra là quyết định sau cùng, im lặng cũng là cách không muốn làm mất lòng người khác.
+ Gián tiếp và nhập nhằng: thường thì họ giải thích ít những gì họ ám chỉ và những câu trả lời thì cũng rất mơ hồ. Họ không bao giờ nói “không” và chẳng nói cho biết rằng họ không hiểu. Nếu cảm thấy bất đồng hoặc không thể làm những yêu cầu của người khác họ thường nói “điều này khó”.

Bất kỳ lời nói, cử chỉ nào của người Nhật kể cả sự thúc giục hay từ chối cũng đều mang dấu ấn của sự lịch thiệp, nhã nhặn. Vì người Nhật có ý thức tự trọng cao nên họ đặc biệt tránh trở thành kẻ lố bịch, không đúng mực, khiếm nhã khi giao tiếp.

Người Nhật rất chú trọng làm sao cho người đối thoại cảm thấy dễ chịu. Họ không bao giờ muốn làm phiền người khác bởi những cảm xúc riêng của mình, cho dù trong lòng họ đang có chuyện đau buồn nhưng khi giao tiếp với người khác họ vẫn mỉm cười. Nụ cười hay tiếng cười của người Nhật có thể là do họ cảm thấy bối rối hoặc khó chịu, và có thể không mang nghĩa là họ đang vui.

Sẽ là thô lỗ nếu khi không gửi thiệp trong ngày Tết của Nhật khi nhận được thiệp gửi cho bạn. Nhưng nếu gửi thiệp ấy tới một tang gia chưa giáp năm là lỗi trong giao tiếp.

Với người Nhật, việc tặng tiền thường bị xem là thô lỗ, tiền mặt là loại quà cáp quy chuẩn trong đám cưới hay cho trẻ em trong năm mới.


Khi gọi ai đó bằng cách vẫy tay, nên để tay thẳng, lòng bàn tay hướng xuống, sau đó quạt các ngón tay xuống. Sẽ là một lỗi trong giao tiếp nếu chỉ tay trực tiếp vào người khác, thay vào đó ta mở rộng bàn tay ngửa lên trên như thể đang bưng một cái mâm và chỉ về phía người đó.

Khi đến nhà người khác chơi, được chủ nhà mời vào nhà thì người khách phải đáp “cảm ơn, rất hân hạnh” và cởi bỏ áo khoác trước cửa nhà. Nếu là người đến thăm lần đầu thì chỉ ở chơi không quá nửa giờ, sau đó vào lúc thích hợp phải xin phép ra về với câu “Tôi đã làm phiền ngài quá lâu, xin lượng thứ”. Sau khi cởi đôi dép đi trong nhà, người khách phải quay mũi dép vào trong phòng, ở cửa người khách phải cúi chào một lần nữa và cảm ơn chủ nhà vì sự tiếp đón rồi mới đi ra.

Phụ nữ Nhật khi nói chuyện với người ít quen biết thì họ phải im lặng và nhìn đi chỗ khác, đó được coi là những hành vi đức hạnh, được đánh giá là người phụ nữ đức hạnh, còn nếu nhìn chăm chú sẽ bị đánh giá là người không đứng đắn, thiếu đức hạnh vì hành vi đó được đánh giá như lời mời gọi dẫn tới sự thân mật
.

SayuriKaori
Nguồn:http://japanest.com/tin/?p=2280
(htt)
Con lăn cao su kéo sợi